Fansipan – Nóc nhà Đông Dương

Đỉnh núi Phan Si Păng là đỉnh núi cao nhất Việt Nam và là đỉnh núi cao Nhất Đông Dương nên có tên goi khác là “Nóc nhà Đông Dương”. ĐỈnh núi với độ cao 3.143m nằm cách thị trấn SaPa khoảng 9km thuộc dãy Hoàng Liên Sơn hiểm trở. Nằm giáp hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu thuộc vùng Tây bắc Việt Nam. Theo tiếng địa phương, núi tên là “Hủa Xi Pan” và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh.

Nếu đến thăm SaPa, du khách đừng bỏ lỡ cơ hội chinh phục  “nóc nhà Đông Dương” nhé. Bởi trên đường chinh phục đỉnh Phan si Păng du khách sẽ được khám phá hệ thống động thức vật và thiên nhiên kỳ thú của dãy Hoàng Liên. Tai đây có rất nhiều cây Hoàng Liên, một loại dược liệu quý, các loại gỗ quý, chim thú như gà gô, gấu, khỉ, sơn dương, các loài chim…

Đỉnh Phan-Si-Păng

Đỉnh Phan-Si-Păng

Theo kinh nghiệm du lịch Sapa từ đây đến độ cao 700m là vành đai nhiệt đới có những khoảng rừng nguyên sinh rậm rạp, dây leo chằng chịt. Từ 700m trở lên là tầng cây hạt trần ví dụ như cây pơmu, có những cây ba, bốn người ôm không xuể, cao khoảng 50-60m, tuổi đời tới vài trăm năm được du khách chinh phục vô cùng thích thú và không quên chụp những bức ảnh lưu niệm cho chuyến du lịch của mình. Pơmu  được biết đến là mỏ vàng của Lào Cai. Bên cạnh pơmu, còn nhiều loại gỗ quý hiếm khác như: lãnh sam, thiết sam, liễu sam, kim sam, thông đỏ, hoàng đàn…Các cây lá kim ken đầy với cây gỗ, thân luôn đầy nước vì càng lên cao, càng hay mưa, có năm cả Phan Si Păng mưa suốt một tháng liền. Xen lẫn với rừng lá kim, là các loại hoa đỗ quyên, phong lan, hoàng anh rực rỡ. Hầu như bốn mùa, cả Sapa đều ngập tràn trong muôn sắc các loài hoa: lay ơn, thược dược, bgônha, estcola… là những thứ hoa dưới đồng bằng hiếm có. Riêng hoa đỗ quyên có tới bốn chi với hai chục loài khác nhau. Có nơi đỗ quyên chi chít, rực rỡ cả núi rừng. Ở Việt Nam tồn tại 111 chi phong lan và 643 loài thì riêng Phan Si Păng có tới 330 loài.

Phan-Si-Păng cao chót vót

Phan-Si-Păng cao chót vót

Khi lên đến độ cao 2.400m cũng là lúc bạn cảm nhận được nét hòa quyện với cây rừng có lúc xòe tay ta tưởng đã nắm được mây. Từ 2.800m thì mây mù bỗng biến mất, bầu trời quang đãng, trong xanh. Chỉ có gió thổi làm cho thảm thực vật phải dán mình vào đá. Phủ kín mặt đất là trúc lùn, những bụi trúc thấp khoảng 25-30cm, cả thân cây trơ trụi, phần ngọn có một chút lá phất phơ, nên loài trúc này gọi là trúc phất trần. Xen kẽ vào đấy là một số cây thuộc họ cói, họ hoa hồng, họ hoàng liên… Đất xương xẩu xơ xác trơ cả gốc, gió thổi không ngớt, khí hậu lạnh giá…

Trên điểm cao 2.963m có cột mốc đánh dấu năm 1905 người Pháp đã tới chinh phục đỉnh cao. Lên cao nữa là một khối đá khổng lồ, được kê lên bởi những hòn đá nhỏ tựa chiếc bàn. Đỉnh Phan Si Păng đấy! Tiếng địa phương gọi “Hua-si-pan”, nghĩa là phiến đá lớn khổng lồ nằm chênh vênh. Đỉnh Phan Si Păng cao chót vót  giữa trời mây được kết cấu bởi những phiến đá như vậy.